Kiến Tánh

 

Như nước gặp nước,

Như cây trong rừng cùng với rừng,

Niệm biết hoàn toàn gặp chính nó.

Cả hai không khác,

Không đến cũng không đi,

Không đồng cũng không dị,

Như người họa sĩ

Vẽ một bức tranh,

Đứng trong tranh,

Ngắm nhìn,

Tranh trong tranh:

Kiến tánh !

 

Tác giả Thích Thông Triệt

 

          Sau  đêm  ấy ...

 

 

Ta đã hết rồi chuyện thế gian,

Tâm ta thanh thản như mây ngàn,

Đâu còn chi nữa mà đem nói,

Ý bặt, lời không, óc rỗng rang.

 

Ai hay giải ngộ tâm bừng sáng,

Khí huyết dâng tràn, niệm trống không;

Phi hữu, phi vô, phi ly - diệt,

Ngữ ngôn dừng bặt thể tương đồng.

 

Từ đây hết thấy thân mang nghiệp,

Chẳng thấy luân hồi nghiệp trả vay.

Tự do, tù tôi, nay đồng nghĩa,

Chỉ một chữ KHÔNG trọn tỏ bày !

 

KHÔNG này vi diệu nào ai biết,

Lặng hết tư duy rõ nghĩa ngay !

Nếu đem suy luận bàn nghĩa lý,

Ngàn năm vẫn trụ thể thấy hai.

 

Càng nói, càng rơi trong luận thuyết,

Càng sát luân hồi mãi chẳng ra.

Con đường giải thoát là yên lặng:

Lời không, ý bặt, lìa ta bà !

 

 Đời  th ay  đổi

 

Đêm nay giải ngộ con mừng quá,

Biết rõ đường đi về đến nhà.

Ơn thầy muôn kiếp con ghi tạc,

Sụt sùi tiếng khóc, lệ nhỏ sa !

 

Ba lô Bát Nhã từ nay bỏ,

Huyễn hóa, vô thường chẳng luống tham,

Sắc sắc, không không, không còn bận,

Tuy nằm ngục thất vẫn thênh thang !

 

Kỷ niệm nhập thất tại Hà Tây

mùa xuân 1982

 

Tác giả Thích Thông Triệt

 

 

Photos : Tâm Hiền và Tâm Hòa